[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

/

Chương 25: Ai bảo tôi đây là người tốt chứ

Chương 25: Ai bảo tôi đây là người tốt chứ

[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Tại Hạ Lương Thần

8.170 chữ

28-07-2026

Phòng khách nhà họ Tần, Tần Hoài Như ôm lấy Linh Đương và Tiểu Chi, ngồi một bên với dáng vẻ đáng thương yếu đuối; còn anh họ Tần Quang Phúc thì uống ngụm nước, vẻ đầy căm phẫn ngồi ở phía đối diện.

“Bố mẹ của chị Tần ác quá, chỉ vì gã độc thân già xấu xí nhà hàng xóm chịu trả nhiều tiền hơn mà hai ngày nay đã ép chị ấy gả qua đó..”

“Em ghét nhất loại chuyện này đấy. Hồi trước lúc chị Tần quay về, bọn họ còn chẳng cho chị ấy ngụm nước uống, giờ lấy tư cách gì mà đứng ra quyết định hôn sự của chị ấy!”

“Hơn nữa chị Tần với bố mẹ đã phân nhà từ lâu rồi, hộ khẩu bây giờ cũng còn ở Kim Lăng, muốn kết hôn với ai là quyền tự do của chị ấy!”

“Nhưng cứ bị quấy rầy, chửi bới suốt cũng không phải cách, nên em mới nghĩ đưa ba mẹ con chị ấy ra ngoài tránh một thời gian. Dù sao thì hai căn nhà tranh nát đó cũng chẳng có gì đáng lưu luyến...”

Đây chính là lý do mày lôi cả ba mẹ con người ta tới nhà tao?

Tần Thủ nhìn Tần Quang Phúc trông chẳng khác gì sứ giả chính nghĩa, thật sự phục luôn.

Ở nhà ngày nào cũng bị ông chú hai đánh cho như cháu trai, đến lúc này lại đột nhiên muốn ra vẻ anh hùng, giỏi thật.

“Anh Quang Phúc, tuy em cũng rất thương hoàn cảnh của chị Tần, nhưng bố mẹ em sắp về rồi.

Nhà em chỉ có đúng hai căn phòng, thật sự không ở nổi nhiều người như vậy, anh đi tìm chỗ khác đi.”

Tần Thủ trực tiếp phớt lờ vẻ yếu ớt đáng thương của Tần Hoài Như, lạnh nhạt từ chối thẳng.

Hắn đâu có giống Tần Quang Phúc, chỉ vài ba câu đã bị mê đến không biết mình là ai.

Chưa nói đến chuyện nhận cả một gia đình sẽ rước bao nhiêu phiền phức, chỉ riêng việc nuôi ba cái miệng ăn mỗi ngày thôi đã tốn không ít tiền rồi.

Không thân không thích, hắn chẳng có cái lòng tốt đó.

Hơn nữa với kiểu của Tần Hoài Như, một khi đã ở lại thì rất có thể sẽ mặt dày không chịu đi. Đến lúc đó lại thêm một đống rắc rối.

Tần Quang Phúc ngẩn người.

Trước khi tới đây, gã chẳng nghĩ nhiều như vậy. Nghe xong cảnh ngộ thê thảm của Tần Hoài Như, máu nóng dâng lên là gã ôm việc luôn.

Nhưng gã chỉ là một thằng nghèo mới tốt nghiệp cấp ba, trong túi còn chẳng có nổi một trăm tệ.

Nếu nhà Tần Thủ không ở được, vậy bọn họ phải đi đâu?

Tần Hoài Như thấy Tần Quang Phúc không đáng tin, đành cắn môi tự mình ra tay.

“Đệ Tần, em giúp chị với, chị đảm bảo chỉ cần tìm được nhà là sẽ dọn đi ngay..”

“Chị Tần, không phải em không giúp, mà thật sự là không tiện.”

“Thế cái đêm hôm đó em đối xử với chị như vậy thì tiện à?”

Tần Hoài Như trước khi tới đây đã đoán chuyến này sẽ không dễ dàng gì, dù sao Tần Thủ cũng tinh ranh sớm hơn tuổi, không dễ bị lừa.

Chỉ là nghe Tần Thủ từ chối dứt khoát như vậy, trong lòng cô vẫn thấy hơi khó chịu.

Đợi Tần Quang Phúc ngại ngùng đi vào nhà vệ sinh xong, cô cũng chẳng thèm giả vờ nữa, trừng đôi mắt đẹp lên mà chất vấn.

“Ặc..”

Tần Thủ theo phản xạ lập tức khóa mục tiêu đồ sộ trước mắt. Hôm nay vì đang dọn nhà nên Tần Hoài Như ăn mặc rất kín đáo và giản dị.

Khổ nỗi điều kiện bản thân cô quá tốt, càng giản dị thì lại càng làm nổi bật vài chỗ nào đó.

Trên mặt Tần Hoài Như hiện lên một vệt đỏ ngượng ngùng, nhưng cô không hề che giấu hay tỏ vẻ tức giận, thậm chí còn cố ý vô tình làm nổi bật đường cong của mình.

Hay thật, đến cả dụ dỗ bằng sắc đẹp cũng dùng tới rồi!

Tần Thủ thu mắt lại, bất đắc dĩ nói: “Chị Tần, em thật sự không lừa chị. Hai hôm nữa mẹ em sẽ về giúp em bày sạp..”

“Vậy chị ở nhờ hai hôm trước, đợi mẹ em về rồi chị sẽ dọn đi!” Tần Hoài Như lập tức thuận nước đẩy thuyền.

Cô cũng chẳng định mặt dày ở lì mãi, nhưng mới tới huyện thành, nơi đáng tin cậy thì không nhiều, mà trên người lại chẳng có bao nhiêu tiền.Dù sao thì tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy mà.

Nhận ra gã đàn ông đáng ghét này vẫn muốn từ chối, Tần Hoài Như giả vờ tỏ vẻ miễn cưỡng, vội vàng đưa ra thỏa thuận đã tính toán từ trước.

“Chẳng phải cậu muốn chị làm thuê cho cậu sao? Chỉ cần cậu đồng ý cho ba mẹ con chị ở lại, chị sẽ ra phụ giúp. Tất nhiên, tiền lương thì không thể bớt đâu đấy...”

“Chuyện này...”

Lần này Tần Thủ thực sự phải cân nhắc.

Ngành đồ nướng hiện nay cạnh tranh ngày càng gắt gao, nếu chỉ dựa vào mô hình truyền thống thì khả năng cao là thu nhập sẽ sụt giảm.

Nhưng có góa phụ Tần tham gia lại khác, biết đâu chừng lại lội ngược dòng, buôn may bán đắt tạo nên kỳ tích mới.

Ngặt nỗi hắn là một thằng đàn ông đang tuổi hừng hực sức trẻ, tự nhiên lại thu nhận ba mẹ con nhà người ta, đồn ra ngoài dễ gây hiểu lầm lắm.

“Thế vẫn chưa đủ...”

“Tần Thủ, cậu đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu nhé! Cùng lắm thì... chị cho cậu mát-xa cho chị thêm lần nữa vậy...”

Cảm nhận được ánh mắt đầy tính xâm lược của Tần Thủ, Tần Hoài Như vội vàng che đi cảnh xuân trước ngực, cắn răng đưa ra giới hạn cuối cùng.

Tần Thủ không nhịn được phì cười: “Chị Tần, điều kiện này của chị có bị ngược không đấy? Em cho chị ở nhờ mà lại còn phải mát-xa cho chị á?”

Tần Hoài Như lườm hắn một cái: “Được thôi, thế để chị mát-xa cho cậu!”

“Thôi khỏi, ai bảo em là người lương thiện cơ chứ.”

Mọi chuyện cứ thế được chốt xong. Tần Quang Phúc từ nhà vệ sinh bước ra liền thấy Tần Hoài Như đang dạy hai cô con gái chào hỏi Tần Thủ.

“Linh Đương, Tiểu Chi, sắp tới mẹ con mình sẽ ở tạm đây, mau chào chú Tiểu Thủ đi các con.”

“Chú Tiểu Thủ~”

Linh Đương đã năm tuổi, ăn nói khá rõ ràng. Cô bé núp sau lưng mẹ, vừa tò mò vừa bẽn lẽn cất tiếng gọi.

Tiểu Chi mới hai tuổi rưỡi, rúc vào vòng ngực đầy đặn của mẹ, cất giọng trẻ con lanh lảnh vô cùng đáng yêu, làm người ta chỉ muốn đưa tay nựng một cái.

Tần Thủ đã mang tiếng làm chú thì dĩ nhiên không thể keo kiệt. Hắn lôi kẹo và hoa quả mới mua ra cho, khiến hai cô nhóc lập tức trở nên thân thiết với hắn hơn hẳn.

Tần Quang Phúc nhìn cảnh tượng đầm ấm vui vẻ này, chợt cảm thấy bản thân cứ như người ngoài.

Với lại, tại sao hai đứa nhóc gọi gã là "anh Quang Phúc", mà lại gọi Tần Thủ là "chú Tiểu Thủ"?

Thế này chẳng phải Tần Thủ tự dưng cao hơn gã hẳn một vai vế sao?

Dù sao thì được ở lại thành công đã là chuyện tốt, Tần Quang Phúc cũng chẳng buồn tính toán mấy chuyện vặt vãnh này. Gã xung phong dọn dẹp phòng khách để gia đình chị Tần ở lại cho thoải mái.

Ăn trưa xong, nghỉ ngơi một lát, Tần Thủ cũng chẳng khách sáo, gọi cả Tần Hoài Như lẫn Tần Quang Phúc xuống nhà phụ việc.

Lục Linh Chi tới rất đúng giờ, bên cạnh là Lục Nguyên Phương đang ngáp ngắn ngáp dài.

“Chị Linh Chi, Nguyên Phương, chào buổi chiều nhé.”

Tần Thủ tiện miệng chào một câu, khiến Lục Linh Chi vốn đang lấn cấn trong lòng lại đâm ra khó chịu.

Đêm qua hai người vừa xảy ra hành động mập mờ đầy kích thích như thế, báo hại cô mất ngủ cả đêm, hôm nay còn phải đặc biệt đe dọa lôi Lục Nguyên Phương đi theo làm bia đỡ đạn.

Ai ngờ Tần Thủ lại chẳng hề để tâm chút nào!

Chẳng lẽ hắn thực sự chỉ thấy sờ đùi cô cho vui thôi sao?

Lục Linh Chi đầu óc rối như tơ vò nghĩ mãi không thông, đến khi nghe Lục Nguyên Phương kêu lên kinh ngạc cô mới giật mình nhận ra còn có người ngoài ở đây.

“Chị Tần, chị tới lúc nào thế?”

“Chị mới tới hồi trưa, tính ở nhờ nhà Tần Thủ vài hôm.”

Tần Hoài Như vẫn nhớ Lục Linh Chi — cô gái hay xưng huynh gọi đệ với Tần Thủ, nên cô rất biết chừng mực mà giữ khoảng cách với hắn.

Cô chả tin giữa nam và nữ có cái gọi là "tình anh em", huống hồ đây lại còn là một tổ hợp trai xinh gái đẹp.

Trong đó chắc chắn phải có một người đang yêu thầm người kia!Nghe nói Tần Thủ đã có bạn gái, vậy người đang yêu thầm là ai thì không nói cũng hiểu.

“Khéo cô bé này cũng chẳng thoát nổi khỏi lòng bàn tay của Tần Thủ rồi.”

Nghĩ đến cái máu tra nam mà Tần Thủ bộc lộ ra, Tần Hoài Như còn lâu mới tin hắn sẽ tha cho cô “anh em tốt” này. Đúng là đồ cầm thú mà!

Lục Linh Chi đâu biết người kia đang nghĩ gì, cô tỏ ra cực kỳ chào đón sự xuất hiện của Tần Hoài Như.

Từ giờ có chị Tần ở đây, chắc cô không cần phải lo bị Tần Thủ giở trò sàm sỡ nữa rồi.

Còn Lục Nguyên Phương thì lén nhìn trộm Tần Hoài Như mấy lần đến ngẩn cả người, quên béng luôn mấy lời thề non hẹn biển với Hồ Mị đêm qua.

Mặc kệ ánh mắt như sắp bốc hỏa của Tần Quang Phúc, hắn ấp úng hỏi: “Chị Tần, chị bật mí chút được không, chị nặng bao nhiêu ký thế?”

Tần Hoài Như không hiểu mô tê gì, ậm ừ đáp: “Chưa tới 60 ký...” ()

“60 ký mà cũng không tới á?!!!”

Ánh sáng trong mắt Lục Nguyên Phương vụt tắt ngay tắp lự.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!